17:08 Thứ ba, 27/07/2021

Trang chủ » Tin Tức » Tin tức tổng hợp

Để nông nghiệp 'cất cánh' trong tổng thể phát triển quốc gia

Thứ tư - 23/12/2020 11:10
Trong suốt hai thập kỷ qua, Việt Nam mới 'dịch vụ hóa' nền kinh tế chứ chưa phải 'công nghiệp hóa, hiện đại hóa' đồng bộ.

Kinh nghiệm từ các quốc gia, dân tộc phát triển, và từ vị thế và tiềm năng đất nước cho thấy, muốn phát triển nhanh, bền vững, chúng ta không thể không đổi mới tầm nhìn chiến lược, chuẩn bị toàn diện các điều kiện cần và đủ, để thực hiện một cuộc “cất cánh” của nền kinh tế, vừa đẩy lùi “nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế” so với các nước trong khu vực và thế giới, vừa thực sự làm “giá đỡ” vững chãi cho cuộc đổi mới toàn diện, đồng bộ và hội nhập quốc tế với gia tốc mới.

Trong cuộc phát triển chiến lược ấy, vốn là là một quốc gia nông nghiệp đang chuyển mình công nghiệp hóa, thì nông nghiệp sẽ đứng ở đâu, cần phát triển như thế nào?

Thực tiễn cho thấy, Việt Nam xem thế kỷ XXI chưa thực sự là “thế kỷ của đại dương”. “Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020” nên mãi tới ngày 9/2/2007 mới ra đời, nghĩa là đã quá muộn màng, với quan điểm phải đưa nước ta trở thành quốc gia mạnh về biển, làm giàu từ biển… thì thiên hạ đã cả gan lấn chiếm và lộng hành quần thảo bất chấp pháp lý quốc tế đối với biển, khiến bao phen Biển Đông nổi sóng.

Thực tiễn đó cũng chỉ ra, chúng ta coi một trong những quốc sách hàng đầu là phát triển nông nghiệp là đúng, song nhất định phải gắn với biển và kinh tế biển. Và đầu tư cho lĩnh vực nông nghiệp trong tổng đầu tư ngân sách quốc gia phải thực sự ngang tầm.

Nhưng, trong 5 năm thực hiện tái cơ cấu nông nghiệp giai đoạn 2013 - 2017, vốn đầu tư toàn xã hội cho ngành nông lâm thuỷ sản khoảng gần 390.000 tỉ đồng, chỉ chiếm 5,69% tổng vốn đầu tư toàn xã hội.

Chúng ta chọn tới 19 ngành công nghiệp làm mũi nhọn, nhưng như thế là quá “ôm đồm”, thậm chí không thấy gì làm mũi nhọn, bởi tất cả đều nhọn, lại rất ít liên quan một cách tương xứng với nông nghiệp. Do đó, công nghiệp hóa nông nghiệp đã không như mong đợi.

Phải thẳng thắn thừa nhận, đó là tư duy của người “bán tạp hóa” làm chiến lược; và chiến lược lại được trình bày như kiểu viết tiểu thuyết chương hồi “đầy mơ mộng”, đã tới lúc, nếu không nói là quá muộn, cần phải từ bỏ.

Trong suốt hai thập kỷ qua, Việt Nam mới “dịch vụ hóa” nền kinh tế chứ chưa phải “công nghiệp hóa”, “hiện đại hóa” đồng bộ. Nó là hậu quả trực tiếp khiến cho mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước vào năm 2020 đã dừng trên giấy. Nghĩa là mục tiêu đã chậm thêm tối thiểu 10 năm.

Tất cả điều trên, tôi cốt muốn nói về nông nghiệp Việt Nam: vị thế, thực tiễn và tiền đồ của nó đối với cuộc cất cánh kinh tế đất nước hiện nay và trong tầm nhìn tối thiểu 10 năm tới.

***

Thế kỷ XXI là thế kỷ của đại dương. Là một quốc gia biển, Việt Nam không thể không đứng vững trên lợi thế cạnh tranh và lợi thế so sánh này. Là một quốc gia nông nghiệp, với 100 triệu dân, thì “nông vi bản” phải vững mạnh và gắn chặt với biển, làm “đường băng” để đất nước cất cánh.

Đó phải là chiến lược phát triển mang tầm nhìn thế kỷ, không chỉ về kinh tế mà rộng và sâu hơn mệnh hệ tới chính trị là độc lập chủ quyền quốc gia và an sinh xã hội căn bản.

Phát triển kinh tế biển bền vững là yêu cầu tất yếu mang tầm chiến lược.

Những vấn đề nóng bỏng trên Biển Đông và chủ quyền bất khả xâm phạm của chúng ta ở trong đó hơn 40 năm qua và mấy năm gần đây đã cho thấy sự bức thiết mang tầm chiến lược phát triển từ biển, an ninh vì biển của đất nước.

Coi nhẹ biển và kinh tế biển là đi vào ngõ cụt hay tự chặt cụt chân mình trong việc phát triển nền nông nghiệp toàn diện tương xứng với tiềm năng. Đó là một “chân” của nền kinh tế quốc gia, để bước ra thế giới.

Theo đó, thứ hai, gắn bó hữu cơ một cách tự nhiên với biển là, xây dựng nền nông nghiệp tinh hoa, nông nghiệp xanh, theo hướng công nghiệp hóa vì biển, phù hợp với biển và bền vững cùng biển khi sự biến đổi khí hậu chi phối tất cả cuộc sống hiện nay.

Đây là một hướng suy nghĩ tất yếu và hành động tập trung. Vì, không như thế không thể nói tới một nền nông nghiệp có cơ cấu phù hợp, phát triển trong chuỗi giá trị toàn cầu, đầy sức cạnh tranh, mang tính bền vững, khi sự biến đổi khí hậu và nước biển dâng, tình trạng mặn hóa, sa mạc hóa ven biển… đang đe dọa nền nông nghiệp nước nhà. Và, khi đó, càng không thể nói nói tới vấn đề công nghiệp hóa nông nghiệp một cách tất yếu, khả thi và hiệu quả.

Dự báo trong 20 năm tới, nông nghiệp vẫn là lĩnh vực phát triển căn bản với nước ta. Nông nghiệp gắn với biển cũng là gắn với ngành “công nghiệp xanh”, “công nghiệp không có khói” chính là công nghiệp du lịch, mà nông nghiệp giữ vị trí “quốc bản”, “vi thiên”.

Nói xác đáng, xa rời biển, lãng phí biển, tách kinh tế biển với kinh tế nông nghiệp xét trên mọi chiều cạnh ở đây, là một sai lầm chết người. Vì cái “chân” thứ hai của nền kinh tế quốc gia, vô hình đã bị chặt cụt! Chẳng hạn, chưa bao giờ như bây giờ, mới đây, tới nước ngọt cũng trở thành “con bài chính trị”, “mặc cả chính trị”, khi tình trạng mặn hóa đe dọa Đông Nam Á, trong đó có nước ta.

Tác giả bài viết: Chu Vũ Giáp (cập nhật)

Nguồn tin: nongnghiep.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

SỐ XÃ ĐẠT CHUẨN NTM

Xã đạt chuẩn NTM

SỐ XÃ ĐẠT CHUẨN NTM NÂNG CAO

Xã đạt chuẩn NTMNC

SỐ HUYỆN ĐẠT CHUẨN NTM

Huyện đạt chuẩn NTM

VIDEO - PHÓNG SỰ

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

BÁO CÁO TRỰC TUYẾN

CSDL
Công báo tỉnh Hưng Yên
Hệ thống văn bản do tỉnh ban hành
Thư điện tử công vụ
1 cua dien tu

BẢN ĐỒ HƯNG YÊN

Ban do hanh chinh Hung Yen

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 14


Hôm nayHôm nay : 1789

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 82807

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3564207